Nếu ta cứ đường thẳng mà đi

Ta không thể sống hết cuộc đời mà không khỏi có lần tìm cách này hay cách khác thuyết phục người khác nghe theo mình. Nếu ta cứ đường thẳng mà đi và nói ra những gì mình suy nghĩ thì sẽ thấy lòng nhẹ nhõm vì mình chân thật, nhưng rồi cũng sẽ chẳng đi đến đâu. Ai cũng có suy nghĩ riêng của mình và thói quen đã khiến những suy nghĩ của mỗi người ngày càng trở nên khó thay đổi. Khi lời nói của ta đi vào tâm trí người khác thì nó buộc sẽ phải cạnh tranh với hàng nghìn khái niệm khác hình thành từ trước và nằm sẵn trong đầu óc họ, khiến những gì ta nói chẳng mang lại kết quả gì. Chưa kể là người nghe thường không thích bị ta thuyết thay vì thuyết phục họ, ta nên sử dụng sức mạnh của lời nói bóng gió và gợi ý. Để làm được điều này, ta phải kiên nhẫn và biết cách nói ăn, nhưng kết quả thu được sẽ xứng đáng với công sức ta bỏ ra. Để nói xa gần có hiệu quả không mấy khó. Nó có thể được che giấu dưới dạng một câu nói tình cờ thốt ra trong lúc nói chuyện hay khi đưa ra lời nhận xét rất bình thường. Có thể đó là một câu nói bóng gió đến chuyện tình cảm, chẳng hạn như lạc thú ái ân chưa từng được hưởng hay cuộc sống thiếu vắng những giây phút thú vị. Lời bóng gió này chạm vào nỗi bất an của đối tượng và được họ ghi vào tâm trí, còn nguồn gốc của câu nói xa gần ấy sẽ nhanh chóng bị lãng quên. Vì lời bóng gió này chỉ thoáng qua nên không làm họ nhớ ngay lúc đó nhưng từ từ nó sẽ ăn sâu vào đầu óc họ và lớn dần lên, như thể nó tự nhiên nảy trong trí họ hay đã nằm sẵn đó tự bao giờ. Lời nói bóng gió bị đối tượng kháng cự vì họ có vẻ như chỉ lắng nghe nhưng gì xuất phát từ tâm trí họ. Nó là thứ ngôn ngữ đi trực tiếp vào tiềm thức. Không có ai nếu muốn dụ dỗ hay thuyết phục người khác lại có thể hy vọng thành công nếu không biết làm chủ cái ngôn ngữ và nghệ thuật nói bóng gió. Một ngày kia, có một người đàn ông lạ mặt đến triều đình vua Louis XV. Không ai biết gì về ông ta, cả về tuổi tác lẫn về xuất xứ giọng nói. Ông tự xưng là bá tước Saint Germain. Ông ta có vẻ giàu có vì từ áo khoác ngoài, cổ tay áo đến đôi giày và các ngón tay ông ta đều lấp lánh kim cương và đá quý. Ông chơi, vĩ cầm tuyệt vời và vẽ tranh tuyệt đẹp, nhưng cái làm mọi người say mê nhất ở ông chính là tài nói chuyện.

Tạo mối quan hệ tay ba

Vào một buổi chiều năm 1882, nhà triết học người Phổ ba mươi hai tuổi Paul Ree lúc đó đang sống ở Rome đến thăm nhà một phụ nữ tuổi hơn ông đang quản lý một salon văn học cho giới văn nghệ sĩ. Ngày hôm ấy, ở salon xuất hiện một vị khách mới là một cô gái Nga hai mươi mốt tuổi tên Lou von Salome. Cô đến Rome nghỉ hè cùng với mẹ. Ree tự giới thiệu mình với cô và họ cùng trò chuyện đến tận khuya. Suy nghĩ của cô về Đức chúa trời và về vấn đề đạo đức rất giống với suy nghĩ của Ree. Cô nói về đề tài này một cách say sưa nồng nhiệt và khi nói, ánh mắt cô cứ như ve vãng Ree. Những ngày sau đó, họ cùng nhau dạo quanh thành phố. Sửng sốt trước trí thông minh của cô và đồng thời cũng bối rối vì những cảm xúc mà cô khơi dậy ở ông, Ree mong muốn có nhiều thời gian ở bên cô hơn. Rồi một ngày kia, cô làm ông giật mình khi đề nghị với ông một việc. Cô biết ông là bạn thân của triết gia Friedrich Nietzsche lúc đó cũng đang đi chơi ở Ý nên đề nghị là cả ba người sẽ cùng đi du lịch với nhau, không, đúng hơn là ở chung với nhau với tư cách là ba nhà triết học. Là người hay phê phán các nhà luân lý Công giáo nên Ree thấy ý kiến này rất hay. Ông viết thư cho bạn kể về Salome và nói rằng rằng nàng đang rất hy vọng được gặp ông ta. Chỉ sau một vài lá thư như thế, Nietzche đã vội vã khăn gói lên đường đến Rome. Ree mời bạn đến Rome cũng chỉ để làm vui lòng Salome và gây ấn tượng cho cô, nhưng ông cũng muốn thử xem Nietzsche có chia sẻ với ông sự thích thú trước suy nghĩ của cô gái trẻ này không. Nhưng Nietzsche vừa đến thì đã xảy ra một việc không vui với Ree, đó là nhà triết học vĩ đại và độc thân này đã ngay lập tức say mê Salome. Thay vì cả ba người sẽ cùng ngồi nói chuyện thì Nietzche lại lôi cô gái ra nói chuyện riêng với mình. Khi Ree nhìn thấy Nietzsche và Salome trò chuyện với nhau không có mặt mình, ông run lên vì ghen tức. Ông quên phắt chuyện cả ba sẽ sống với nhau như những triết gia thực thụ và nghĩ rằng salome là của ông, ông là người phát hiện ra cô ấy và sẽ không chia sẻ cô với bất kỳ ai, kể cả với người bạn thân nhất. Ông phải tìm cách để ở riêng với cô, có thể ông mới có thể tán tỉnh và chiếm lấy trái tim cô. Không bao lâu sau, mẹ của Salome dự định đưa con gái quay trở về Nga nhưng Salome lại muốn ở lại châu âu.